CHÚA NHẬT III MÙA PHỤC SINH - NĂM A
I. LỜI CHÚA
Bài Ðọc I: Cv 2, 14. 22-28
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một
Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: "Hỡi các người Do-thái và tất cả
những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những
người Israel, hãy nghe những lời này: Ðức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên
Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những
phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em
đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em
đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích
tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho
Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng
Ðavít đã nói về Người rằng: 'Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người
ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi
hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông: vì Chúa không để linh hồn
tôi trong cõi chết, và không để Ðấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho
tôi biết con đường sự sống và cho tôi đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh
Chúa'".
Bài Ðọc II: 1
Pr 1, 17-21
Trích thư thứ
nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân
mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Ðấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người
theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu
trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em
đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu
của Ðức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước
khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người,
anh em tin vào Thiên Chúa, Ðấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh
quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.
Phúc Âm : Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 24, 13-35)

Cùng ngày thứ
nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem
độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang
khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại
cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi:
"Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?"
Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất
ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày
nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên
can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực
trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà
các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh
Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel.
Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm
chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không
thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang
sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời
các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp".
Bấy giờ Người
bảo họ: "Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng
Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?" Ðoạn
Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả
các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả
vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại
với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với
các ông.
Ðang khi cùng
các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông.
Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải
chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo
và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?" Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở
về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai
ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng
thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh
như thế nào.

“ Mỗi Thánh Lễ Là Cuộc Gặp Gỡ Đức Kitô Phục Sinh”
A |
nh chị em thân mến,
có lẽ không ít lần chúng ta đã nghe ai đó phàn nàn, hoặc chính chúng ta cũng từng
nghĩ như thế này: “Sao Thánh lễ dài quá!”; “Đi lễ mà thấy chán…” “Nghe quen
quá, tuần nào cũng như nhau…” Những cảm giác ấy có khi là thật. Nhưng có lẽ vấn
đề không nằm ở Thánh lễ, mà ở chỗ chúng ta chưa nhận ra Đấng đang gặp chúng ta
qua Thánh lễ là ai.
Phụng vụ Lời Chúa
Chúa nhật III mùa Phục Sinh năm A, đặc biệt câu chuyện hai môn đệ trên đường
Emmau (Lc 24,13-35), giúp chúng ta tái khám phá rằng:
Thánh lễ không chỉ là tưởng niệm một biến cố quá khứ, nhưng là cuộc gặp gỡ sống
động với Đức Giêsu Kitô Phục Sinh.
1. Thánh lễ không
chỉ là hy tế của quá khứ
Thần học Công Giáo
luôn nhấn mạnh chiều kích hy tế của Thánh lễ. Mỗi Thánh lễ là hiện tại hóa hy tế
thập giá của Đức Kitô: Người Con vâng phục thánh ý Chúa Cha, trở nên Chiên hiến
tế, hiến mạng sống để đền tội cho nhân loại, giao hòa con người với Thiên Chúa.
Đó là hy lễ tình yêu lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở
chiều kích hy tế, chúng ta rất dễ nghĩ Thánh lễ chỉ là nhắc lại chuyện năm xưa
trên đồi Canvê, như một biến cố đã qua.
Không. Thánh lễ
không phải là một “vở diễn tôn giáo” tái hiện quá khứ.
Thánh lễ là Đức
Kitô Phục Sinh đang hiện diện và hành động hôm nay. Người không chỉ là Đấng đã
chết, nhưng là Đấng đang sống, đang gặp gỡ dân Người trong từng cử hành phụng vụ.
2. Emmau: khuôn mẫu
của mọi Thánh lễ
Câu chuyện hai môn
đệ Emmau chính là hình ảnh trình bày Thánh lễ như một cuộc gặp gỡ sống động với
Đức Ki-tô Phục Sinh. Hai môn đệ, một người tên là Cơ-lé-ô-pat và một môn đệ
khác rời Giêrusalem với tâm trạng: buồn bã, đầy thất vọng, tưởng như mọi sự đã
kết thúc với cái chết của Thầy mình. Đó có lẽ cũng là hình ảnh của chúng ta khi
bước vào nhà thờ, nhiều khi chúng ta mang theo: gánh nặng gia đình, lo âu áp lực
công việc, những tổn thương trong lòng, những câu hỏi chưa có lời đáp. Chính
lúc ấy, Đức Giêsu Phục Sinh đến và đồng hành với họ. Người làm hai điều rất
quen thuộc:
a. Người giải
thích Kinh Thánh
Trên đường đi,
Chúa Giêsu bắt đầu giải thích cho họ tất cả những gì liên quan đến Người trong
Sách Thánh. Đây chính là bàn tiệc Lời Chúa trong Thánh lễ hôm nay. Mỗi khi các
bài đọc được công bố, mỗi khi linh mục giảng giải Lời Chúa, chính Đức Kitô đang
nói với cộng đoàn. Cha giảng đó không phải chỉ là một bài suy niệm đạo đức.
Chính Chúa đang cắt nghĩa đời ta bằng ánh sáng Lời Người. Biết bao lần chúng ta
đi lễ với tâm trạng nặng nề, nhưng chỉ một câu Lời Chúa thôi cũng đủ soi sáng cả
một tuần sống.
b. Người bẻ bánh
Khi tới làng mà họ
muốn tới, hai môn đệ nài xin vị khách lữ hành: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì
trời đã xế chiều”. Chính lời mời đầy bác ái và mở lòng ấy đã trở thành cơ hội để
họ gặp được Chúa. Khi đồng bàn, Chúa cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và
trao cho họ. Đó chính là ngôn ngữ Thánh Thể.
Chính trong hành động
bẻ bánh, hai ông nhận ra Đức Giêsu Phục Sinh. Đây là bàn tiệc Thánh Thể, đỉnh
cao của mọi Thánh lễ. Mỗi lần linh mục cầm bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra và trao
cho cộng đoàn, chính Đức Kitô Phục Sinh tiếp tục bẻ chính mình ra vì yêu thương
chúng ta. Người không chỉ được nhớ đến, nhưng đang hiện diện thật và sống động.
3. Mỗi Thánh lễ
hôm nay là một Emmau mới
Anh chị em thân mến,
kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau chính là kinh nghiệm của chúng ta mỗi ngày
Chúa nhật. Thánh lễ có hai phần rất rõ: Bàn tiệc
Lời Chúa đó chính là lúc Chúa nói với mỗi người chúng ta. Bàn tiệc Thánh Thể là khi Chúa trao ban
chính mình cho ta.
Mỗi Thánh lễ là một
Emmau tiếp diễn. Có khi chúng ta đến với bao mệt mỏi, nhưng ra về với lòng bừng
cháy.Có khi chúng ta bước vào với nỗi buồn, nhưng ra về với niềm hy vọng. Có
khi, chúng ta đến như người lữ hành mỏi mệt, nhưng ra về như chứng nhân của Đấng
Phục Sinh. Vì thế mà vấn đề không phải Thánh lễ dài hay ngắn. Vấn đề ở chỗ :
Chúng ta có nhận ra Chúa đang gặp mình hay không.
Nếu thật sự chúng
ta tin rằng mỗi Thánh lễ là cuộc gặp gỡ Đức Kitô Phục Sinh, có lẽ chúng ta sẽ
không còn than phiền: sao lễ lâu thế, sao dài thế.... Vì khi yêu ai, người ta
không đếm thời gian.
Xin cho mỗi lần
tham dự Thánh lễ, chúng ta không chỉ “đi cho xong bổn phận”, nhưng thật sự bước
vào một cuộc gặp gỡ cá vị tình yêu với Chúa đang sống. Để rồi sau mỗi Thánh lễ,
lòng chúng ta cũng thốt lên như hai môn đệ: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và
giải thích Kinh Thánh, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” Amen
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT III Mùa PS NĂM A - Ngày 19/04/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT II Mùa PS NĂM A - Ngày 12/04/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ PHỤC SINH NĂM A - Ngày 04/04/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM A - Ngày 29/03/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT V Mùa Chay NĂM A - Ngày 22/03/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT IV Mùa Chay NĂM A - Ngày 15/03/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT III Mùa Chay NĂM A - Ngày 08/03/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT II Mùa Chay NĂM A - Ngày 01/03/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT I Mùa Chay NĂM A - Ngày 22/02/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT VI TN NĂM A - Ngày 15/02/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT V TN NĂM A - Ngày 08/02/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT IV TN NĂM A - Ngày 01/02/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT III TN NĂM A - Ngày 25/01/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT II TN NĂM A - Ngày 18/01/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA NĂM A - Ngày 11/01/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ CHÚA HIỂN LINH NĂM A - Ngày 04/01/2026
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ THÁNH GIA THẤT NĂM A - Ngày 28/12/2025
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT THỨ IV MÙA VỌNG NĂM A - Ngày 21/12/2025
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT THỨ III MÙA VỌNG NĂM A - Ngày 14/12/2025
LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT THỨ II MÙA VỌNG NĂM A - Ngày 07/12/2025